📅 Ngày xuất bản: 25/08/2025
Di dời Tân Sơn Nhất về Long Thành là một tầm nhìn táo bạo, hứa hẹn tạo cú hích cho quy hoạch đô thị và xây dựng trung tâm hàng không mới. Tuy vậy, ở hiện tại đây chưa phải lựa chọn tối ưu khi hạ tầng kết nối còn hạn chế, nhu cầu bay nội địa cao và nhiều yếu tố kinh tế – xã hội, quốc phòng cần cân nhắc. Sau hơn nửa thế kỷ gắn liền với sự phát triển TP.HCM, Tân Sơn Nhất đang đối diện áp lực quá tải, đặt ra câu hỏi lớn: có nên di dời toàn bộ hoạt động sang Long Thành và đóng cửa hoàn toàn sân bay này?
Bài viết phân tích kịch bản này trên nhiều khía cạnh: kinh tế, xã hội, thách thức và viễn cảnh tương lai.
Ấn chọn đọc tiếp
Danh mục Quỹ đất “vàng” 850 ha: Nếu đóng cửa Tân Sơn Nhất, TP.HCM có thể quy hoạch khu đô thị – thương mại – công viên quy mô lớn, tương tự Central Park của New York. Đây có thể trở thành cú hích cho bất động sản, du lịch và dịch vụ, mang lại nguồn thu khổng lồ cho ngân sách. Tập trung khai thác tại Long Thành: Một trung tâm hàng không duy nhất giúp tối ưu hóa vận hành, giảm chi phí duy trì song song hai sân bay, đồng thời nâng tầm Long Thành thành “hub” trung chuyển quốc tế. Đầu tư kết nối hạ tầng: Long Thành cách trung tâm TP.HCM khoảng 40 km. Để đảm bảo thuận tiện, cần hàng loạt dự án cao tốc, metro nhanh, đường sắt tốc độ cao. Đây là chi phí hàng chục tỷ USD, chưa chắc kịp hoàn thành trong 10–15 năm tới. Nguy cơ mất lợi thế cạnh tranh ngắn hạn: Hành khách công tác hoặc du lịch ngắn ngày có thể ngại di chuyển xa, chuyển hướng sang các sân bay gần khác (Cần Thơ, Cam Ranh). Điều này ảnh hưởng đến nguồn thu của TP.HCM. Di dời hạ tầng quân sự: Tân Sơn Nhất hiện là sân bay quân sự chiến lược. Việc di dời sẽ đòi hỏi chi phí rất lớn và phức tạp về an ninh – quốc phòng. Môi trường sống được cải thiện: Việc loại bỏ tiếng ồn và ô nhiễm từ máy bay giúp giảm áp lực lên hàng triệu cư dân ở Tân Bình, Gò Vấp, Phú Nhuận, Bình Thạnh. Không gian xanh cho thành phố: TP.HCM đang thiếu công viên và không gian sinh hoạt cộng đồng. Biến Tân Sơn Nhất thành “lá phổi xanh” có thể nâng cao chất lượng sống, tạo điểm nhấn văn hóa – du lịch. Gia tăng bất tiện cho hành khách: Người dân TP.HCM và vùng lân cận vốn quen đi lại nhanh chóng với Tân Sơn Nhất sẽ mất lợi thế. Một chuyến bay nội địa ngắn (ví dụ TP.HCM – Đà Nẵng) có thể mất thêm 2–3 giờ di chuyển đường bộ để ra sân bay. Nguy cơ phân hóa vùng: Các khu vực gần Long Thành (Đồng Nai, Bà Rịa – Vũng Tàu) hưởng lợi mạnh từ hạ tầng và phát triển kinh tế, trong khi trung tâm TP.HCM lại bị “rút ngắn” vai trò cửa ngõ hàng không. Có thể bạn quang tâm: Khả năng quá tải của Long Thành: Dù được thiết kế để đạt 100 triệu hành khách/năm trong giai đoạn cuối, nhưng giai đoạn 1 chỉ đạt 25 triệu khách. Nếu đóng Tân Sơn Nhất ngay, áp lực dồn lên Long Thành có thể vượt thiết kế. Bài học quốc tế: Sân bay Mirabel (Canada) từng thay thế hoàn toàn Dorval, nhưng vì xa trung tâm và thiếu kết nối nên thất bại, buộc phải tái mở sân bay cũ. Đây là lời cảnh báo quan trọng nếu Việt Nam muốn “đóng hẳn” Tân Sơn Nhất. Xung đột lợi ích: Các hãng hàng không muốn giữ Tân Sơn Nhất cho bay ngắn, vì thuận tiện và tiết kiệm chi phí vận hành. Trong khi nhà quản lý lại hướng tới tập trung toàn bộ về Long Thành để giảm phân tán. Kịch bản duy trì song song: Trong ít nhất 10–15 năm tới, phương án khả thi nhất vẫn là giữ Tân Sơn Nhất cho bay nội địa, chuyển dần quốc tế về Long Thành. Điều này vừa giảm quá tải, vừa cho thời gian hoàn thiện hạ tầng kết nối. Kịch bản di dời toàn bộ: Chỉ có thể tính đến sau năm 2040, khi Long Thành bước vào giai đoạn mở rộng toàn diện, hệ thống đường sắt tốc độ cao và metro nhanh đã vận hành. Lúc đó, việc “xóa sổ” Tân Sơn Nhất mới thực sự hợp lý và ít rủi ro. Quy hoạch đất Tân Sơn Nhất: Dù di dời hay không, TP.HCM nên chuẩn bị sẵn kịch bản chuyển đổi, ưu tiên công viên, không gian công cộng, thay vì chỉ tập trung thương mại hóa. Di dời Tân Sơn Nhất về Long Thành là một tầm nhìn táo bạo nhưng chưa phải lựa chọn tối ưu ở thời điểm hiện tại. Nó mang lại lợi ích lớn về quy hoạch đô thị và phát triển trung tâm hàng không quốc tế, nhưng đi kèm là chi phí kết nối, rủi ro mất tiện ích cho người dân, và những thách thức quốc phòng – an ninh. Trong 10–20 năm tới, phương án hợp lý là khai thác song song, từng bước dịch chuyển vai trò sang Long Thành. Khi hạ tầng kết nối và năng lực khai thác đã hoàn thiện, lúc đó TP.HCM mới có thể tính đến kịch bản “đóng hẳn Tân Sơn Nhất” và biến khu đất này thành biểu tượng mới của đô thị hiện đại. Với đề tài “Di dời Tân Sơn Nhất về Long Thành” bạn suy nghĩ như thế nảo? Hãy chia sẽ ý kiến của bạn với chúng tôi nhé! Ý kiến chia sẻ, đóng góp xin vui lòng gữi về địa chỉ sau:1. Khía cạnh kinh tế: Lợi ích và chi phí
Lợi ích
Chi phí và rủi ro
2. Khía cạnh xã hội: Cơ hội và tác động
Cơ hội
Tác động tiêu cực
3. Thách thức thực tế
4. Tương lai: Lộ trình nào hợp lý?
5. Kết luận








